Blog của Lê Văn Luật

Đời người thì có hạn mà sự học thì vô hạn!

“Hai sắc hoa ti-gôn” chế!

(phỏng theo “Hai sắc hoa tigôn” của TTKH )

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Tới tháng lãnh lương, mới hết hồn!
Bạn rủ đi chơi, nào có dám
Tôi chờ người tới để… giao lương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Xấp tiền lương mỏng, hỏi lung tung…
Rằng, lương sao có nhiêu đây thế?
Chắc là “diếm” bớt, phải hay không?

Người ấy thường hay móc bóp tôi
Khảo tiền mỗi lúc bóp tôi vơi!
Bảo rằng, tôi móc còn hơn để…
“ghệ” móc tiền ông, mới khổ đời.

Thuở ấy nào tôi đã biết gì
Trẻ người, non dạ quá ngu si
Bao nhiêu tiền bạc, tôi “dâng” hết…
Chẳng giữ cho mình được… tí ti!

Đâu biết tiền đưa bả tháng này
Là tiền dành dụm bấy lâu nay
Bao nhiêu tiền mặt, “người” chơi hết
Lấy gì vui với bạn bè đây?

Từ đấy thu, rồi thu, lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
“Người kia” đã biết tôi sạch túi!
“Người ấy” cho nên vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi… bên cạnh một người…
Dữ như sư tử của lòng tôi!
Và từng thu chết, từng thu chết
Vẫn sợ “vợ” hơn cả… sợ trời!

Buồn quá, hôm nay xem lại túi
Chỉ còn tiền lẻ để… ăn xôi
Bao nhiêu tiền chẵn, người gom hết
Chỉ tặng cho tôi… một nụ cười!

Tôi nhớ lời người rất xa xôi
Bảo rằng Anh giống con… heo đất
Đến nay, tôi hiểu thì tôi đã…
Làm lỡ đời trai, muộn mất rồi!

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on 28/07/2015 by in Âm nhạc & Thơ.

Điều hướng

%d bloggers like this: