Blog của Lê Văn Luật

Đời người thì có hạn mà sự học thì vô hạn!

Thơ viết ở biển (Hữu Thỉnh) và Biển, nỗi nhớ và em (Phú Quang)

Vốn trước đây không biết đến tên nhà thơ Hữu Thỉnh, vô tình mới biết ông là một nhà thơ quân đội cũng đã xuất bản một số tập thơ. có lẽ ai cũng biết bài hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” nhưng chắc chẳng mấy người biết nhạc sỹ Doãn Nho phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Hữu Thỉnh.

Chắc cũng nhiều người “phiêu” với “Biển, nỗi nhớ và em” qua giọng hát của Mỹ Linh, Trần Thu Hà, Ngọc Anh, Thu Phương,… nhưng chắc cũng ít người biết bài hát này nhạc sỹ Phú Quang phổ nhạc từ bài thơ “Thơ viết ở biển” của Hữu Thỉnh!

Thơ viết ở biển
                             Hữu Thỉnh

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi
mà vách núi phải mòn

Em không phải là chiều
mà nhuộm anh đến tím

Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
            nghiêng ngả
                          vì em…

Không hiểu nhà thơ cảm nhận sự cách xa với người yêu thế nào mà lại đặt cùng với “Trăng cũng lẻ, Mặt trời cũng lẻ”. Điều mà vốn dĩ người ta hay nói “như mặt trăng với mặt trời” để nói lên sự đối nghịch?

Có lẽ anh cũng như biển, “vẫn cậy mình dài rộng”, luôn ầm ào mà không ngờ mới “vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”! Có lẽ vì thế mà anh bực tức, giận lẫy, ví anh và em như mặt trăng với mặt trời nên xa nhau cũng chẳng làm anh buồn lòng?

Thật thế, “Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn. Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím”, dù anh không muốn coi em là điều quan trọng nhất nhưng khi xa em anh thấy mình cô đơn đến xót xa!

Dù biển anh rộng lớn dường nào mà không có cánh buồm nhỏ em trên đó thì mặt biển cũng chỉ mênh mông vắng lặng. Có cánh buồm mới thấy biển sinh động, mới thấy biển không còn cô đơn.

Khi cô đơn vì xa em, dù rất mong em quay về bên anh nhưng vẫn “cậy mình dài, rộng” nên anh không cầu xin em. Mượn những con sóng, hy vọng những con sóng đưa em về nhưng càng hy vọng thì anh lại càng “nghiêng ngả vì em”!

Nhạc sỹ Phú Quang nói: “Một buổi chiều tôi ngồi giữa hoàng hôn của biển Vũng Tàu. Bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh vang trong đầu tôi và tôi bỗng thấy mình đồng điệu với tâm trạng đó. Bài hát ra đời từ đó. Chỉ có câu “Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn” tôi thương núi nên đổi lại thành “Gió âm thầm không nói, mà sao núi phải mòn” …”

Có lẽ vì đồng điệu với bài thơ nên khi phổ thành nhạc, nhạc sỹ Phú Quang đã thổi vào bài thơ một cảm xúc nhẹ nhàng, buồn nao lòng!

Bài hát: Biển nỗi nhớ và em

Nhạc: Phú Quang, Thơ: Hửu Thỉnh

Anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ.
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế,
xa cánh buồn một chút đã cô đơn.
Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn.
Em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím.
Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến.
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.

http://nhacso.net/xem-video/bien-noi-nho-va-em.X1FRUUE=.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on 24/03/2014 by in Âm nhạc & Thơ.

Điều hướng

%d bloggers like this: