Blog của Lê Văn Luật

Đời người thì có hạn mà sự học thì vô hạn!

Thơ: Gió đã thổi. Bung nụ thu gầy!

                                                  Mạc Mạc (cho Da-mi)

Mùa trôi Xuân vắng mùa, thêm vắng
Tóc rối băn khoăn trước ngõ tình
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Kẻo lỡ sớm mai một bình minh

Mùa đi vội vã. Mùa hối hả
Bướm bay rợp trắng bến sông Thương
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Đâu biết ngày mai chốn đoạn trường

Mùa em bỏ ngỏ. Em lo sợ
Lối cũ người đi lạc mấy Đông?
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Cuối vụ tàn sen. Hạ hết nồng

Mùa đi khắc khoải lòng nhưng nhức
Đợi mãi canh ba rét cuộc tình
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Rũ bóng mình rơi lượm vãng sinh

Mùa qua trê trễ. Tình trê trễ
Cánh chim anh bặt phía em ngồi
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Nhạt son em chạm lẻ bờ môi

Dạ vâng mùa sẽ buông như thế
Sao vẫn để em rủ theo mùa
Anh. Không cần vội. Nhưng em vội
Gió đã thổi. Bung nụ Thu gầy!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on 27/02/2014 by in Âm nhạc & Thơ.

Điều hướng

%d bloggers like this: